BS.CKI Nguyễn Kim Long
Vài dòng suy tư tại khoa Cấp cứu - Bệnh viện Nhân dân 115
nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/02/2026
----
Khi phố phường rực rỡ sắc xuân, khi mọi nhà quây quần bên mâm cơm đoàn viên, thì tại Khoa Cấp cứu – Bệnh viện Nhân dân 115, ánh đèn vẫn sáng xuyên đêm. Ở nơi tuyến đầu này, mùa xuân không bắt đầu bằng tiếng chúc Tết, mà bằng tiếng còi xe cứu thương dồn dập, bằng những bước chân vội vã và những nhịp tim cần được giữ lại.
Gác lại niềm riêng vì sự sống
Tết Nguyên đán vừa qua, trong khi triệu người dân được trở về bên gia đình, những “chiến sĩ áo trắng” tại Bệnh viện Nhân dân 115 vẫn chọn ở lại nơi lằn ranh sinh tử. Có những bác sĩ, điều dưỡng và nhân viên khác của Khoa đón giao thừa ngay bên giường bệnh, có những người chỉ kịp trao lời chúc Tết vội vàng cho người thân qua màn hình điện thoại giữa ca trực. Thế nhưng, khi cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, tất cả cảm xúc riêng tư đều được gác lại. Trước mắt họ là người bệnh – và phía sau là hy vọng của cả một gia đình.
Những cuộc tranh đấu lặng thầm vì sức khỏe người bệnh
Đêm mùng Một Tết, không khí tại khoa căng như dây đàn khi tiếp nhận một trường hợp tai nạn giao thông nghiêm trọng trong tình trạng đa chấn thương, mất máu cấp. Ê-kíp trực lập tức kích hoạt quy trình báo động đỏ, từng thao tác chính xác, từng quyết định dứt khoát. Sau nhiều giờ nỗ lực không ngừng nghỉ trên bàn mổ, người bệnh đã qua cơn nguy kịch. Khi người nhà nghẹn ngào nói lời cảm ơn, các bác sĩ chỉ khẽ mỉm cười. Với họ, giữ được sự sống đầu năm mới cho một con người – đó chính là món quà xuân ý nghĩa nhất.
Chiều mùng Ba Tết, quy trình “giờ vàng” lại được kích hoạt khẩn trương cho một cụ ông nhập viện vì đột quỵ cấp. Tại Bệnh viện Nhân dân 115, thời gian dành cho người bệnh đột quỵ được tính bằng từng phút, từng giây. Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng giữa các chuyên khoa và kinh nghiệm dày dặn, cụ ông đã được can thiệp kịp thời, tránh được di chứng nặng nề. Nụ cười của người bệnh khi có thể cầm tay con cháu giữa những nhành mai vàng ngoài hiên bệnh viện chính là biểu tượng đẹp nhất của mùa xuân – mùa xuân của hy vọng
Tri ân những chiến sĩ áo trắng
Tại Khoa Cấp cứu, Tết không có khái niệm nghỉ ngơi trọn vẹn. Đó là những bữa cơm vội vã khi đồng hồ đã quá giờ, là những lần chợp mắt tranh thủ trên ghế trực. Vất vả là thế nhưng chưa bao giờ màu áo trắng chùn bước. Màu áo ấy không chỉ là trang phục chuyên môn, mà là lời hứa danh dự với sự sống, là sự kiên cường trước áp lực và tình người trao được trao đi trong thầm lặng.
Nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, nhìn lại những ngày Tết vừa qua, chúng ta càng thấu hiểu hơn giá trị của sự hy sinh. Khi thành phố rộn ràng pháo hoa, có những người lặng lẽ giữ cho nhịp tim thành phố không ngừng đập. Khi mọi người sum họp, có những người chọn trực chiến để mang mùa xuân trở lại cho những gia đình đang lo lắng.
Xin phép được tri ân Tập thể y bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên Khoa Cấp cứu – Bệnh viện Nhân dân 115. Cảm ơn vì đã khoác lên mình màu áo trắng và biến nó thành biểu tượng của bản lĩnh, yêu thương và trách nhiệm. Cảm ơn vì giữa mùa xuân đoàn viên, các anh chị đã trao tặng cho cuộc đời những món quà vô giá – món quà của sự sống được hồi sinh.
