BS.CKI Trần Huy Nhật
----
Có những đêm trực ở khoa Hồi sức tích cực và Chống độc (HSTC&CĐ), khi tiếng máy thở đều đặn hòa vào nhịp tích tắc của monitor, một người bác sĩ trẻ như tôi thường suy ngẫm về ý nghĩa của nghề, về chặng đường đã qua và về tương lai sắp đến. Giữa không gian tĩnh mịch khi công việc chuyên môn đã tạm ổn, lòng tôi bỗng trôi về một miền đất xa xôi khác – nơi trên mặt băng lạnh giá và lấp lánh của Olympic mùa đông Milano Cortina 2026 các vận động viên trượt băng nghệ thuật đang phô diễn kỹ thuật hàng đầu và sự duyên dáng bậc nhất. Tôi chợt nhận ra rằng những người thầy thuốc chúng ta, sau bao năm gắn bó với lằn ranh sinh tử và những vận động viên (VĐV) trượt băng nghệ thuật kia đang cùng viết chung một bản giao hưởng: bản giao hưởng của ý chí kiên cường bền bỉ, sự chính xác đạt đến tuyệt đối và khát vọng chạm đến trái tim của người khác.
Những "vòng xoay" chính xác trên lưỡi dao mỏng
Trong trượt băng nghệ thuật, mọi vẻ đẹp xuất phát từ sự giao hoà giữa điểm rơi của cạnh lưỡi dao sắc lẹm của giày trượt và sự mềm mại uyển chuyển của cơ thể. Để có một cú đáp đất êm ái sau những vòng xoay trên không, người nghệ sĩ phải kiểm soát tốc độ, động tác, trọng tâm cơ thể với một sự tập trung tuyệt đối. Chỉ cần một milimet lệch nhịp hay chọn sai điểm rơi của trọng tâm cơ thể, tất cả sẽ kết thúc bằng một cú ngã đau đớn trên mặt băng cứng.
Nghề hồi sức cấp cứu nói riêng và nghề thầy thuốc nói chung cũng thế. Giữa những ca bệnh ngặt nghèo, sự chính xác không nằm ở những con số vô hồn, những máy móc tinh vi phức tạp, mà nằm ở sự nhạy cảm của người thầy thuốc. Đó là khi chúng tôi điều chỉnh từng giọt thuốc vận mạch cho một trái tim đang lịm dần, hay tính toán từng nhịp máy thở cho lá phổi đang mỏi mệt. Chúng tôi vận dụng hết tất cả kiến thức và kỹ năng được hun đúc, trui rèn trong bao năm tháng hành nghề và học hỏi để làm chủ sự chính xác ấy. Không có chỗ cho sự sai sót, bởi mỗi quyết định đưa ra chính là một "cú đáp" quyết định số phận của một con người. Chúng tôi, người thầy thuốc, trượt trên một lớp băng mỏng nơi một quyết định sai lầm cũng sẽ mang lại những hậu quả khôn lường. Mục tiêu cuối cùng cho sự chính xác không phải để nhận huy chương hay khen thưởng mà để “cú tiếp đất” của người bệnh được nhẹ nhàng và mượt mà như cách VĐV chạm mặt băng sau cú nhảy xoay người 4 vòng ngoạn mục.
Thất bại lớn nhất đời người không phải là ngã xuống, mà là không dám bước đi tiếp tục
Người ta yêu trượt băng nghệ thuật không chỉ vì những nụ cười chiến thắng, mà còn vì cách các vận động viên đứng dậy sau những cú ngã. VĐV Alysa Liu với là một trong những gương mặt nổi bật tại Olympic mùa đông 2026. Cô gái ấy từng rời xa mặt băng ở tuổi 16 vì sự mệt mỏi và áp lực vì thất bại, để rồi bốn năm sau quay trở lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô không trở lại để chiến thắng bất kỳ ai, mà để chiến thắng chính mình, để tìm lại tình yêu thuần khiết với sân băng, từng động tác xoay người diệu kỳ và những đôi giày trượt. Để rồi cô đã viết nên lịch sử khi giành được Huy chương Vàng cho đoàn Mỹ sau 20 năm vắng bóng.
Khoa HSTC&CĐ cũng là nơi chứng kiến nhiều "cú ngã" nhất. Đó là những ca trực trắng đêm mà nỗ lực không mang lại phép màu, là những lúc hoài nghi về con đường mình đã chọn, là những lúc tự trách vì một quyết định sai lầm. Đó còn là khi một ca bệnh diễn tiến xấu dù chúng ta đã dốc hết tâm lực, là cảm giác bất lực trước sự nghiệt ngã của bệnh tật. Câu chuyện Alysa Liu là một trong vô số câu chuyện truyền cảm hứng của những VĐV đã từng chạm đến ngưỡng thành tích cao nhất mà một người thầy thuốc trẻ có thể học hỏi.
Giống như triết lý "We Get Up" (Chúng ta đứng dậy) của các VĐV, người thầy thuốc trẻ không cho phép mình gục ngã lâu. Chúng tôi cũng vậy, mỗi lần thất bại là một lần tự soi rọi, để mài giũa bản thân, để yêu nghề bằng một trái tim thấu cảm và vững vàng hơn. Nhưng chính những câu chuyện từ mặt băng Milano đã nhắc nhở tôi rằng: giá trị của một con người không chỉ nằm ở lúc vinh quang, mà ở cách họ đứng dậy sau thất bại. Sự kiên trì và bền bỉ để tự hoàn thiện mình mỗi ngày chính là cách chúng tôi mài giũa sự sâu sắc về chuyên môn, để hướng tới cái Chân của khoa học và cái Thiện của lòng nhân ái.
Muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng nhau
Olympic 2026 khắc ghi một thông điệp mới: "Citius, Altius, Fortius – Communiter" (Nhanh hơn, Cao hơn, Mạnh hơn – Cùng nhau). Hình ảnh Amber Glenn nhảy cẫng lên ăn mừng chiến thắng của người đồng đội Alysa Liu, hay khoảnh khắc hai anh em nhà Van't Wout ôm nhau trên bục nhận huy chương, đã chạm đến trái tim của hàng triệu người.
Ở khoa HSTC&CĐ, "cùng nhau" chính là kim chỉ nam của cả kíp trực. Một ca bệnh nguy kịch điều trị thành công không bao giờ là chiến công của riêng ai cả. Đó là sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhân viên y tế đảm nhiệm những vai trò khác nhau và giữa các khoa phòng. Giữa mọi vị trí trong ngành y, chúng tôi nương tựa vào nhau, tiếp sức cho nhau vào những giây phút căng thẳng nhất để tạo thành một tấm lưới vững chắc về chuyên môn và sự an toàn cho người bệnh. Không hề lạ khi một trong những đề cử đại sứ truyền cảm hứng của WeChoice năm 2025 không phải là một cá nhân riêng biệt nào của ngành Y tế mà là cả một ekip thông tim can thiệp bào thai của Bệnh viện Nhi đồng 1 và Bệnh viện Từ Dũ.
Khát vọng về một hành trình chuyển mình của ngành Y tế Việt Nam để vươn tầm khu vực và quốc tế
Ngành Y tế Việt Nam đang bước vào "Kỷ nguyên vươn mình", không còn chỉ là người dõi theo những tiến bộ của thế giới mà đã bắt đầu xác lập những dấu ấn riêng biệt. Chúng ta đang chứng kiến những bước "bứt tốc" ngoạn mục. Từ những ca ghép đa tạng xuyên Việt làm kinh ngạc bạn bè quốc tế, đến việc làm chủ kỹ thuật can thiệp tim bào thai cho những người bệnh đến từ các quốc gia phát triển như Singapore. Đó chính là minh chứng cho việc khoảng cách về trình độ kỹ thuật đang dần được xóa bỏ. Tương lai của chúng ta không chỉ có máy móc hiện đại hay AI hỗ trợ chẩn đoán, mà là một hệ thống y tế thông minh, nhân văn, nơi "mọi người dân đều được chăm sóc sức khỏe trọn vẹn suốt vòng đời".
Kỷ niệm ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/02/2026, chúng tôi muốn gửi lời tri ân chân thành đến những người thầy cô, những anh chị em và những bạn bè gần xa cùng khoác trên mình chiếc áo blouse trắng. Dù không có tiếng vỗ tay của khán giả, dù không có ánh đèn sân khấu rực rỡ, nhưng mỗi hơi thở của người bệnh được giữ lại, mỗi nụ cười ngày xuất viện chính là tấm huy chương vàng quý giá nhất trong đời làm nghề của chúng ta.
Tập thể khoa HSTC&CĐ Bệnh viện Nhân dân 115 kính chúc quý đồng nghiệp hãy cứ kiên trì, bền bỉ và giữ lấy ngọn lửa đam mê. Hãy để mỗi ngày trôi qua là một bước tiến mới trên hành trình tự hoàn thiện bản thân. Chúc cho những đôi tay luôn vững vàng, những khối óc luôn tỉnh táo và những trái tim luôn ấm nóng tình người, để cùng nhau đưa y học Việt Nam vươn tầm thế giới!