CNĐD Võ Thị Út Mười - Khoa Khám bệnh
----
Trong muôn vàn nghề nghiệp, có những công việc mà chất lượng được đo bằng sản phẩm hữu hình, nhưng cũng có những nghề nghiệp mà thước đo giá trị cao quý nhất chính là sự tận tâm và lòng nhân ái. Nghề Điều dưỡng của chúng tôi chính là một hành trình như thế.
Giữa nhịp làm việc hối hả và áp lực, chúng tôi lặng lẽ chăm sóc, lắng nghe và đồng hành cùng người bệnh bằng cả trái tim. Không ồn ào, không phô trương, chúng tôi chỉ mong góp một phần nhỏ bé để hành trình vượt qua bệnh tật của mỗi người trở nên nhẹ nhàng, ấm áp hơn.
Suốt chặng đường ấy, chúng tôi là những người đầu tiên đón tiếp khi người bệnh đến trong nỗi lo lắng, hoang mang. Và cũng chính người điều dưỡng thường là người ở lại sau cùng, để nhẹ nhàng dặn dò, tiếp thêm niềm tin, giúp người bệnh vững vàng hơn trên con đường điều trị.

Hình 1: Điều dưỡng tận tâm hướng dẫn người bệnh tại Khoa Khám bệnh
Người điều dưỡng không chỉ thuần túy thực hiện y lệnh, mà còn đóng vai trò là "nhịp cầu nối” giữa bác sĩ và người bệnh. Chúng tôi là người thấu hiểu nhất những nỗi đau, những lo âu thầm kín không thể gọi tên. Trong từng thao tác chuyên môn, chúng tôi đặt vào đó sự cẩn trọng; trong từng lời nói, ánh mắt, luôn lấp lánh sự cảm thông và chia sẻ.
Nhìn lại những năm tháng dịch bệnh Covid-19 bùng phát, ký ức ấy vẫn vẹn nguyên như một dấu mốc không thể nào quên. Khi đó, điều dưỡng là lực lượng tiếp xúc gần nhất, chăm sóc người bệnh trong điều kiện đầy nguy cơ và áp lực. Đó là một “cuộc chiến” không tiếng súng nhưng đầy cam go, nơi lòng can đảm và tình đồng chí, nghĩa đồng bào và tinh thần nhân văn tương thân tương ái đã giúp chúng tôi đứng vững.
Đặc biệt, những năm tháng dịch bệnh COVID-19 bùng phát vẫn còn in đậm trong ký ức tôi như một dấu mốc không thể nào quên. Khi ấy, Điều dưỡng là lực lượng tiếp xúc gần nhất, chăm sóc người bệnh trong điều kiện đầy nguy cơ và áp lực. Không có tiếng súng, nhưng đó là một “cuộc chiến” thật sự nơi lòng can đảm, tinh thần đoàn kết và tình người đã giúp chúng tôi đứng vững.

Hình 2: Những "chiến binh thầm lặng" trong trang phục bảo hộ thời kỳ COVID-19
Đi qua những gian khó, tôi càng thấm thía rằng: Chăm sóc người bệnh không chỉ cần đôi bàn tay vững chuyên môn mà còn cần một trái tim đủ ấm áp. Đôi khi, chỉ một nụ cười rạng rỡ, một lời hỏi han đúng lúc cũng có tác dụng diệu kỳ làm dịu đi nỗi đau. Đúng như lời ông bà ta dạy: “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”. Trong môi trường bệnh viện, nụ cười ấy chính là liều thuốc tinh thần vô giá.

Hình 3: Nụ cười và tâm thế sẵn sàng phục vụ của người điều dưỡng
Bước vào thời đại mới với sự phát triển vượt bậc của y khoa, nghề Điều dưỡng đòi hỏi chúng tôi phải không ngừng học tập và đổi mới bản thân. Việc học tập suốt đời không chỉ để theo kịp nhịp phát triển của ngành Y, giữ vững chuyên môn, mà còn để nuôi dưỡng ngọn lửa yêu nghề luôn rực cháy.
Khép lại một năm cũ, nhìn lại hành trình đã qua, tôi tự hào vì đã chọn khoác lên mình chiếc áo blouse trắng – màu áo của trách nhiệm, sự hy sinh và tình yêu thương vô điều kiện. Mong rằng, hình ảnh người điều dưỡng sẽ ngày càng được xã hội thấu hiểu và trân trọng; để mỗi chúng tôi luôn vững tin và hạnh phúc trên con đường nhân văn đã chọn.

Hình 4: Khoảnh khắc mùa xuân tươi vui của các điều dưỡng tại góc Tết bệnh viện